Hạnh phúc là gì, định nghĩa về hạnh phúc - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúcHạnh phúc là gì?
Thật khó có thể định nghĩa chính xác về hạnh phúc vì hạnh phúc có nhiều cung bậc khác nhau và mỗi người cũng có thể tự định nghĩa về hạnh phúc cho riêng mình. Nhưng nói chung lại thì hạnh phúc là trạng thái cảm xúc khi người ta có được, đạt được cái gì đó làm thỏa mãn mong muốn của mình.
Có nhiều người định nghĩa đơn giản: "Hạnh phúc là tất cả những gì bạn đang có". Mới nghe thì cỏ vẻ không hợp lý, tuy nhiên nếu bạn biết dừng lại và thử cảm nhận về chính mình, về những gì mình đang có, đang được hưởng, mà có thể rất nhiều người khác không có thì có thể sẽ có 1 suy nghĩ khác. Nhưng những điều đó có thể bị coi là những điều hiển nhiên và không được coi trọng. Tới khi mất đi rồi người ta mới cảm nhận được nó.
Dưới đây là một số hình ảnh và câu nói hay về hạnh phúc, hy vọng các bạn sẽ luôn hạnh phúc trong cuộc sống.
Hạnh phúc có thể là những nỗi đợi chờ, nhung nhờ --> Đợi chờ là hạnh phúc
Hạnh phúc bên gia đình
Hình ảnh hạnh phúc
Hạnh phúc bên bạn bè người thân
Hình ảnh hạnh phúc
Hạnh phúc trong tình yêu
Hạnh phúc trọn đờiNguyên tắc để có được hạnh phúc
Câu nói hay về hạnh phúc trong tình yêu
Các bước hạnh phúc
Cách đơn giản nhất để hạnh phúc
Đây cũng là 1 định nghĩa hay về hạnh phúc
Câu nói về hạnh phúc
Hạnh phúc là gì? Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc
Hạnh phúc là gì? Không ai có thể định nghĩa hay liệt kê cụ thể khái niệm hạnh phúc cho tất cả mọi người.
Hạnh phúc là luôn biết cảm nhận, khám phá những điều mới mẻ từ cuộc sống; là hoài bão sáng tạo nên những giá trị mới; là thực hiện được những điều mình ấp ủ, ước mơ.
Hạnh phúc là khi ta tìm ra và trân trọng những niềm vui, những giá trị giản dị từ cuộc sống. Cho dù bạn là ai, ở địa vị nào, trong hoàn cảnh nào, bạn cũng đều được quyền lựa chọn để có được một cuộc sống hạnh phúc.
Có thể khi đạt được những điều mong muốn như giàu có, thăng tiến, cuộc sống ổn định, tình yêu lý tưởng….thì sẽ cảm thấy hạnh phúc.
Tuy nhiên, khi đã có được những điều đó rồi, chúng ta sẽ ngạc nhiên thấy rằng: mình vẫn chưa được mãn nguyện, vẫn lo âu trong cuộc sống.
Tại sao lại như vậy?
Tại sao trên con đường tìm kiếm hạnh phúc, đôi khi ta vẫn cảm thấy bất hạnh?
Một trong những nguyên nhân lớn nhất khiến chúng ta trở nên bất hạnh là chúng ta cứ nghĩ người khác phải đáp ứng mọi nhu cầu của nình, chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình mà quên đi nhu cầu và cảm xúc của người khác. Hễ có chuyện gì buồn phiền xảy đến cho ta đều cho là lỗi của người khác.
Những năm tuổi trẻ, tôi đã có một thái độ sống sai lầm như vậy! Mọi người đều nói tôi hạnh phúc vì có công việc ổn định, được cấp trên quan tâm, người dưới yêu thương, kính trọng. Tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy bất hạnh bởi tôi làm việc quá nhiều, áp lực lớn khiến tôi dễ nổi giận khi công việc không hoàn hảo.
Mọi người cho rằng do tôi chưa lập gia đình nên đã cố gắng vun đắp cho tôi. Ngoài mặt, tôi có vẻ hoan hỉ nhưng sâu thẳm trong lòng là sự phản kháng: “Đừng nghe họ. Họ đang cố gắng làm cho mình bất hạnh như họ. Cuộc sống gia đình như vậy mà hạnh phúc ư? Cãi cọ, đánh đập, ghen tuông, chì chiết nhau mà hạnh phúc ư?”
Thế rồi, khi làm cán bộ Công đoàn, tôi đã học cách cởi mở lòng mình, lắng nghe những nỗi niềm của mọi người.
Tôi hiểu rắng: Hạnh phúc của con người thật mong manh, cứ như giọt sương đêm đọng trên lá cỏ, tan biến nhanh khi ánh nắng vừa lên.
Khi biết tự làm chủ cảm xúc của mình, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn lên rất nhiều; dễ cảm thông với mọi điều, mọi việc, mọi người hơn.
Tôi không còn bao giờ đòi hỏi người khác phải làm cho tôi hạnh phúc mà tôi chủ động tạo ra hạnh phúc cho người khác.
Mọi người ngạc nhiên hỏi tôi sao không đi tìm cho mình một ngôi nhà hạnh phúc? Sao tôi có thể sống độc thân mà vẫn vui vẻ yêu đời vậy? Tôi trả lời: Tôi đã có hạnh phúc lớn nhất rồi vì đã có tất cả: quê hương, gia đình, họ hàng thân thuộc, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, tình yêu cuộc sống.
Hạnh phúc thay khi con người được sống gần gũi với các bậc hiền triết thanh cao, biết nhẫn nhục, ôn hòa; chế ngự được tham đắm của mình để yêu thương người khác chân thành như chính bản thân mình.
Giờ đây, tôi hiểu ra: Cuộc sống hạnh phúc chân thật chỉ có ở nội tâm của mình, do tâm mình tạo ra. Mình không có quyền đòi hỏi người khác mang lại hạnh phúc cho mình.
Trần Thị Phương Lan, Pháp danh Nguyên Quế
Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc
Ván cờ bất động sản của ông chủ Tân Hiệp Phát
Chủ tịch Tập đoàn Tân Hiệp Phát Trần Quí Thanh cho biết, bất động sản là ngành được quan tâm đặc biệt, tập đoàn sẽ dành khoảng vài ngàn tỷ đồng để tham gia thị trường này.
CEO Tân Hiệp Phát Trần Quí Thanh
Hầu hết các quan khách tham dự buổi họp báo ra mắt Câu lạc bộ Bất động sản TP. HCM (CLB) vừa qua đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy tên ông Trần Quí Thanh và Tập đoàn Tân Hiệp Phát có mặt trong thành phần ban lãnh đạo dự kiến. Bởi trước nay, tên tuổi Tân Hiệp Phát và ông Trần Quí Thanh vốn gắn liền với ngành đồ uống, giải khát.
Giải thích cho vấn đề này, ông Nguyễn Quốc Bảo, Chủ tịch dự kiến của CLB, phát biểu: “Tân Hiệp Phát sẽ dùng nguồn tiền dồi dào của mình để hỗ trợ các thành viên trong CLB khi họ thiếu vốn cho các dự án bất động sản”.
Khi đề cập đến chuyện quỹ đất sạch mới, dù không đề cập đến Tân Hiệp Phát, song ai cũng biết ông Bảo đang nói đến doanh nghiệp này.
"Trước đây, nhà nước cấp cho doanh nghiệp họ nhiều quỹ đất để xây nhà máy, nhưng, bây giờ, nhà nước cho rằng, khu vực đó không thích hợp để xây nhà máy sản xuất nữa, doanh nghiệp đó có thể xin chuyển mục đích sử dụng, để xây chung cư, nhà liền kề", ông Bảo ví dụ.
Tân Hiệp Phát hiện có 4 nhà máy sản xuất nước giải khát ở Bình Dương, Hà Nam, Chu Lai – Quảng Nam và Hậu Giang.
Ông Trần Quí Thanh đã từng tham gia vào HĐQT của Công ty CP Địa ốc Sài Gòn từ lâu, vào tháng 6/2017, ông sở hữu 478.482 cổ phiếu của doanh nghiệp này. Đầu năm 2018, khi Địa ốc Sài Gòn chính thức xuất hiện ở HOSE, ông Thanh trở thành một người giàu trên sàn chứng khoán.
Trao đổi với TheLEADER, ông Trần Quí Thanh, Chủ tịch Tập đoàn Tân Hiệp Phát cũng thừa nhận, nhắm vào 2 lợi thế về nguồn vốn và quỹ đất khi chọn bất động sản để mở rộng lĩnh vực kinh doanh, biến Tân Hiệp Phát trở thành một tập đoàn đa ngành trong tương lai.
Thưa ông, vì sao Tân Hiệp Phát lại chọn thời điểm này để nhảy vào lĩnh vực bất động sản?
Ông Trần Quí Thanh: Thật ra, bất động sản là một ngành khá thú vị nhưng không phải tại nó đang lên mà Tân Hiệp Phát tham gia. Lên hay xuống có thể là rủi ro hoặc cơ hội của người này hoặc người khác, nhiều khi nó đang xuống lại là cơ hội của một số người hoặc đang lên lại là rủi ro với một số người khác.
Tân Hiệp Phát cũng quan tâm tới bất động sản, vì tất cả mọi người, mọi lĩnh vực đều có mối liên quan đến bất động sản, đây là một ngành thú vị nhất là trong giai đoạn đất nước đang phát triển, nhu cầu mở rộng thành phố, mở rộng kinh doanh rất lớn.
Tất nhiên, khi Tân Hiệp Phát quyết định tham gia cũng đã chọn điểm rơi thích hợp, có lợi nhất cho những lợi thế cạnh tranh của mình. Hơn nữa, khi chúng tôi đã thu sếp ổn thoả mọi chuyện cho ngành cốt lõi, sẽ tham gia vào các ngành khác với tâm thế tiêu tốn thời gian và nguồn lực trong tầm kiểm soát.
Vậy ngành bất động sản sẽ có vai trò như thế nào trong tập đoàn Tân Hiệp Phát thời gian tới?
Ông Trần Quí Thanh: Bất động sản sẽ là ngành được quan tâm đặc biệt.
Nhà máy của Tân Hiệp Phát ở Hà Nam.
Hiện tại, thị trường bất động sản đang khá nóng, không ít chuyên gia dự đoán, nó sẽ dẫn tới tình trạng “vỡ bong bóng” trong nay mai. Ông có lo ngại điều đó?
Ông Trần Quí Thanh: Như tôi đã nói trước đó, chúng tôi tham gia bất động sản không bởi nó đang lên, mà cảm thấy đang ở điểm rơi phù hợp với bản thân và thời cơ chín muồi để lấn sân sang mảng khác.
Bất cứ ngành nào thời điểm này cũng có người làm giàu và người sạt nghiệp cả. Sở dĩ chúng tôi chọn bất động sản để mở rộng kinh doanh vì nó là một ngành quan trọng, đóng góp rất nhiều cho GDP đất nước.
Tân Hiệp Phát sẽ tham gia vào ngành bất động sản với vai trò gì: Cung cấp nguồn vốn, phát triển dự án, góp quỹ đất….?
Ông Trần Quí Thanh: Phương châm của Tân Hiệp Phát là “không gì không thể”. Tùy vào dự án mà công ty có thể đầu tư vốn, đóng vai nhà phát triển hoặc cộng tác… quan trọng là có cơ hội, có cơ hội nào sẽ khai thác cơ hội đó.
Tân Hiệp Phát sẽ không ưu tiên phân khúc nào cả, vì mỗi phân khúc có lợi thế chỉ một giai đoạn nào đó. Mình thấy cơ hội mang lại lợi nhuận thì sẽ tham gia.
Muốn phát triển bất động sản phải có quỹ đất, ông có thể tiết lộ quỹ đất mà Tân Hiệp Phát đang sở hữu?
Ông Trần Quí Thanh: Theo tôi nghĩ, ai cũng có quỹ đất, quỹ đất không nằm im, nó luôn phát triển và biến thành hàng hoá. Có quỹ đất không phải là chuyện khó, miễn sao nó tạo được giá trị cho xã hội.
Nếu nói Tân Hiệp Phát không có quỹ đất thì có vẻ hơi khiêm tốn. Tập đoàn hiện có một vài quỹ đất nho nhỏ, chỉ nói riêng 4 nhà máy chúng tôi đã có 160ha. Đất mà THP có thể sử dụng, cái trong khu công nghiệp, cái ngoài khu công nghiệp.
Tân Hiệp Phát dự định dành cho bất động sản nguồn vốn đầu tư khoảng bao nhiêu thưa ông?
Ông Trần Quí Thanh: Chắc cũng nhỏ thôi, khoảng vài ngàn tỷ.
Xin cám ơn ông!
Họp mặt CLB Doanh Nhân Đỗ Đậu: Tư duy cần được phát triển theo chiều sâu
Ths.Bs Đỗ Xuân Trường: Sự tài hoa của lòng nhân ái
Doanh Nhân Đỗ Văn Hiếu: Đầu tư BĐS bằng cách mang thế giới lại gần nhất
Trong một không gian ấm cúng tại cà phê DD địa chỉ: 204 – 206 đường D2, Phường 25 – Bình Thạnh, TP. Hồ Chí Minh với chủ đề: Đầu tư Bất Động Sản và xử lý các vấn đề liên quan đến BĐS. Buổi tọa đàm là những chia sẻ thân mật giữa diễn giả Đỗ Văn Hiếu, với nhiều nhà quản lý đến từ nhiều ngành nghề khác nhau. Trong cuộc nói chuyện của mình, diễn giả Đỗ Văn Hiếu khẳng định: “Muốn đầu tư BĐS thành công thì phải mang thế giới lại gần nhất.”
Mở đầu cuộc nói chuyện, diễn giả Đỗ Văn Hiếu đã mở đầu buổi tọa đàm bằng câu chuyện khởi nghiệp nghề BĐS của chính mình. Ông nói: “Tôi đã mê nó ngay từ khi thấy người ta kiếm được rất… rất… nhiều tiền, còn mình thì tay trắng. Động lực tự thân là thứ động lực vĩnh cửu.”
BĐS cần được kết nối mạnh hơn nữa, toàn cầu – Diễn giả Đỗ Văn Hiếu
Chằng có chân lý cho ngành BĐS – cái “tối thượng” là kinh nghiệm
Với hơn 10 năm trong nghề kinh doanh, tuổi nghề chưa thể gọi là “thất thập cổ lai hy” – Tuy nhiên, sự từng trải, va vấp đã hun đúc nên cái gọi là “có tiền mua cũng không được” Diễn giả Đỗ Văn Hiếu đã nói về lợi ích về việc mua BĐS: “ Các thương vụ lớn trong nghề kinh doanh chưa bao giờ được định nghĩa là “món hời”. Tất cả đều xây dựng và kiến tạo. Muốn giàu có, thông minh và tài năng chưa đủ. Bạn phải xây dựng một mối quan hệ bền chặt, bạn để kết thành bè. Chứ không phải là bạn bè.”
Tiếp theo, diễn giả trình bày về ý nghĩa về Tam Tài trong ngành BĐS Việt. Tam tài nghĩa là: Nhất tài: Thuận thiên (theo ý trời); Ngành nghề nào cũng có quy luật của nó. BĐS cũng vậy có định luật riêng. Nhị Tài (Thuận địa); Tức là đất, BĐS có ý nghĩa như chữ duyên giữa người mua và người bán. Tam tài, nghĩa là: Thuận Giang. Nếu nơi mua mà gần sông thì tài lộc đang chờ trước cửa nhà bạn. Theo đó, Đỗ Đình Hoàng, nhà đầu tư riêng lẻ phản bác lại: “Trong mấy chục năm theo nghề kinh doanh BĐS này tôi chưa bao giờ cảm nhận và được ba điều trên cùng một lúc. Diễn giả Đỗ Văn Hiếu tiếp tục trình bày: “Cả 3 thứ đó chỉ “hợp nhất” và tạo nên “nghiệp lớn” khi có cái gọi lại lòng người.”
Chị Mary Giám Đốc Công ty Mland VN (Ngoài cùng, tay phải)
Vì vậy, triết lý đầu tiên hãy mua một sản phẩm BĐS của một người cần bán và bán một sản phẩm của một người cần mua. Một trong những tâm lý “chiến binh” của nghề môi giới, ngoài chào mời, rượt đuổi để “chốt sale” thì từ chối khi khách hàng thật sự chỉ dò giá chứ không muốn mua hàng cũng là một nghệ thuật kinh doanh đỉnh cao. Đơn cử chuyện này, ông Đỗ Văn Hiếu dẫn ví dụ: “Khi môi giới đã giới thiệu hết những lô hàng tốt và khách vẫn không ưng ý thì nghiễm nhiên lô đất sẽ được bán cho người khác. Không được chần chứ hay do dự là nghệ thuật của nghề môi giới.”
Yếu tố giết chết một nhà đầu tư đó là cảm xúc. Khi mua một lô đất, dự án chung cư hay nhà phố thì phải gạt bỏ yếu tố thích hay không thích và dự án này lời hay không lời. Hai câu hỏi dành cho các siêu sao bán hàng là: Liệu có đạt được doanh thu không? Khả năng phát triển là gì? Khi bỏ được cảm xúc thì bạn đã đạt tới ngưỡng của trí tuệ cảm xúc. Lúc ấy, mọi thứ quyết đoán sẽ cân bằng giữa: Trái tim và khối óc.
Đi ngược quy luật: Nhiều thuyền nhỏ sẽ là sóng lớn
Diễn giả Đỗ Văn Hiếu tiếp tục trình bày kinh nghiệm của mình trong những năm tháng làm BĐS, không một tờ giấy, giáo trình nhưng kiến thức về nghề cứ “chảy” như thác. Ông khẳng định: “Khi mua một dự án BĐS, người nào đưa ra mức giá đầu tiên thì đó là kẻ thất bại.” Quy tắc của trò chơi thượng lượng, khi nào con cờ cuối cùng rời khỏi bàn thì người thắng mới được định đoạt. Muốn là người cuối cùng đưa giá bạn phải là người vận dụng “tư duy hẹp” trong một “phân khúc hẹp” của thị trường. Lòng dũng cảm là thứ cần được rèn luyện. Ông tiếp tục câu chuyện của mình: “Như dự án Trường Thạnh Reverside của chúng tôi vừa mở bán trong thời gian qua, thành công là nhờ lòng dũng cảm.”
Nhiều nhà đầu tư đến từ nhiều Công ty BĐS trong khu vực TP.HCM
Nói về yếu tố làm sao để nhận biết thị trường BĐS, Bà Đỗ Thúy Hằng thắc mắc: “Làm sao để biết được thị trường đang sốt.” Diễn giả Đỗ Văn Hiếu trả lời ngay: “Đừng bao giờ bán mà người ta vẫn cứ đòi mua thì lúc đó sẽ biết được thị trường đang sốt.
Đây được xem là một trong những năm và ngành BĐS TP. Hồ Chí Minh đang bước vào chu kỳ nóng, sốt chưa bao giờ có. Vì vậy, các nhà đầu tư hay luôn tỉnh táo để có nhiều lựa chọn thành công. Để thành công phải biết tận dụng những cơ hội tuyệt vời. Để tìm kiếm cơ hội không có cách nào khác là “kết giao” và tiến tới “bạn hữu”. Vì trong thời buổi thông tin như hiện nay, thì ý nghĩa của cụm từ: “Nhất cự ly nhì tốc độ” hữu hiệu hơn bao giờ hết.
Buổi tọa đàm kết thúc mỹ mãn, thành công và hợp tác
Điểm mấu chốt cuối cùng, Diễn giả Đỗ Văn Hiếu muốn chia sẻ: Muốn đầu tư thành công phải biết công thức: Mua trực tiếp + môi giới = Bán cho người dùng. Chúng tôi nhà đầu tư của Công ty Cổ phần An Gia Lập Nghiệp có hơn 10.000 mô giới và đã bán được 10.000 ngàn sản phẩm BĐS. Vì vậy, nguyên tắc chết người của nghề này: Muốn là thế giới bạn phải làm cho thế giới là của bạn.
Hoàng Gia
CÁC THỂ LOẠI BÁO CHÍ, CÁC THỂ LOẠI THÔNG TIN
CÁC THỂ LOẠI BÁO CHÍ
............. ..............
CÁC THỂ LOẠI THÔNG TIN
Tin vắn:
Được đọc nhiều, đó là những tin ngắn nhất trong báo chí. Biên tập một tin vắn có nghĩa là phải hỏi: có thể loại bỏ tối đa mà thông tin vẫn có thể hiểu được là đúng.
Tin ngắn:
Là thông tin một cách chính xác, đơn giản và ngắn gọn về một sự kiện. Tin ngắn dài hơn một chút so với tin vắn, nhưng ít khi vượt quá 3 đoạn, khoảng 25 dòng trên một đoạn và trên đầu đề có tít. Cũng như tin vắn, in ngắn có thể tập hợp vào một mục.
Bài báo:
Trong các tin ngắn, điều tra hay phóng sự, bài báo là tác phẩm cơ bản của nhà báo. Bài báo có thể là một bài bình luận của nhà báo về một hoặc nhiều vấn đề.
Đề tài khai thác lại
Đề tai khai thác lại là cách soạn lại các thông tin được thu từ nhiều nguồn khác nhau viết lại thành một bài báo.
Ráp lại:
Đơn giản hơn đề bài khai thác lại. Đó là những phần của tin nhanh, các bài cùng thể loại được liên kết bằng một vài từ nối.
Nó có thể được bổ sung bằng việc tập hợp hoặc giải thích cho phù hợp với hoàn cảnh.
Tóm tắt bản báo cáo:
Diễn tả dưới dạng báo chí. Bản tóm tắc viết dưới dạng báo chí có thể đến được với nhiều người như, tài liêu hành chính, khoa học hay chuyên ngành…một nhà báo không bao giờ được đăng tải, khi người ta dùng nó như một tài liệu chính. Trước tiên phải quyết định đăng toàn bộ hay các đoạn trích của báo cáo. Đặt tít và thêm phầm tổng hợp. Có thể thêm các tít phụ, rút ra của đoạn báo đặt trong khung, chuyển các con số thành đồ thị, in đậm một số từ quan trọng, tùy tình hình thêm bình luận bằng chữ nghiêng.
Tường thuật:
Là ghi lại cuộc tranh luận, cuộc họp hay hội nghị. Loài bài này không có giới hạn số trang.
*** *** ***
BÌNH LUẬN
Sự kiện chưa được xử lý, thông tin còn thô, tin tổng hợp là các nguyên liệu chính cho nhiều cơ quan thông tin.
Bài bình luận thực sự:
Bao giờ cũng kèm theo một tin, một tài liệu, một cuộc điều tra hay một bài phóng sự. Biên tập viên bắt đầu bằng việc điểm lại ngắn gọn các sự kiện chính. Sau đó chuẩn đoán, phân tích bằng cách rút ra tầm quan trọng, ý nghĩa của các sự kiện cần nghiên cứu. Đặc biệt phải đảm bảo được tính lôgíc, cân nhắc và rõ ràng.
Bài bình luận bao giờ cũng phải được ký tên. Kể cả chữ “bình luận” cũng phải xuất hiện rõ ràng trên thanh tiêu đề. Tránh việc khiến người ta không thể phân biệt.
Phê bình:
Phê bình là bình luân một sản phẩm tinh thần thể hiện trong lĩnh vực nghệ thuật và văn hóa. Nó đánh giá các khía cạnh khác nhau của sản phẩm để làm sáng tỏ chất lượng và tính hấp dẫn của sản phẩm đó.
Sự nhạy cảm trong phê bình là rất quan trọng. Tốt nhất người phê bình phải am hiểu những lĩnh vực liên quan để có thể bổ sung những điều mới mê.
Xã luận:
Là thể loại bày tỏ quan điểm về một vấn đề thời sự và thể hiện trách nhiệm tinh thần của tờ báo. Đó là sự bày tỏ quan điểm chung của các biên tập.
Bài xã luận phải giữ một vai trò cao quý: bảo vệ một tư tưởng, một người hoặc một nhóm người, thức tỉnh lương tâm tronng một hoàn cảnh này hoặc hoàn cảnh khác… bài xã luận có thể đi từ việc tuyên bố công khai quan điểm của mình đến việc kêu gọi công chúng tố cáo một sự việc, một hành động hoặc phẫn nộ lên án. Bài xã luận nên đề cập một chủ đề và người ta khuyên là mỗi lần chỉ nêu một đề tài.
Có thể tự do hơn trong phong cách so với bất kỳ thể loại nào của báo chí. Văn phong sẽ mạnh mẽ và gây gắt hơn, từ việc giới hạn trong ngôn ngữ đến bài diễn văn. Là một thể loại thức tỉnh. Tác giả có thể hiện tâm trạng của mình nếu có cảm xúc, có năng lực văn chương, không giới hạn tác giả viết dưới dạng văn học.
Bao giờ dưới bài báo cũng có chữ ký, đôi khi có cả ảnh của tác giả. Có thể ký hoặc bút danh tập thể.
Thời luận:
Có hai loại
Bài đăng theo định kỳ, những không hẳn là trong mỗi số báo, trên các chủ đề đã cho: văn học, lịch sử,..
Bình luận tự do, thể hiện những quan điểm về một vấn đề thời sự xuất hiện định kỳ dưới bút danh một cộng tác viên.
Chân dung:
Là mô ta một nhân vật nào đó qua các đặc điểm của người đó, tiểu sử, hoạt động, tiên bố, phong cách, dáng vẻ bề ngoài..
Có thể trình bày bằng nhiều đoạn dài ngắn khác nhau, từ bài phỏng vấn hay bài phóng sự dài hai trang của tập chí.
Diễn đàn tự do:
Là lập trường và duy nghĩ của một tác giả nào đó. Họ có thể nổi tiếng hoặc chưa thường ở ngoài biên chế của tờ báo. Nhà xuất bản hoặc tổng biên tập sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung của tất cả các bài được đăng.
*** *** ***
BÀI PHONG TÁC
Tin vật:
Tin tức nhỏ có tính chất giai thoại hoặc hài hước không nhất thiết gắn với thời sự.
Tin trào phúng:
Bài ngắn (thường nửa trang) nói về tình trạng của một sự việc hoặc vấn đề thời sự. đặc điểm của thể loại này thường gây bất ngờ ở đoạn cuối. Đây là thể loại khó, số ít bài báo không được dùng vì nó thể hiện một quan điểm kỳ dị, chậm trễ so với sự kiện.
Mục thư độc giả:
Thường được dùng để đánh giá các tờ báo, người ta chọn để đăng các bức thư ca ngợi họ nhiều nhất thư củng cố đường lối đã lựa chọn.
Soạn thảo:
Đó là thể loại thông tin tầm cỡ, đầy đủ nhất, đòi hỏi nhiều phương pháp , độ chính xác cao và mang tính nghề nghiệp: điều tra, phóng sự, phỏng vấn…
Điều tra:
Là một thể loại báo chí mang tính soạn thảo, đôi khi mang tính xã hội học.
● Một khái niệm cơ bản của điều tra là đối chiếu.
Phải điểm lại tình hình các dữ liệu trước khi phỏng vấn hoặc gặp mặt những người liên quan.
Đặt câu hỏi đúng. Kết quả của suốt quá trình điều tra phụ thuộc vào nghiệp vụ này.
Lập ra các giả thiết: không nên bỏ qua các giả thiết nào dù trái với những gì ta nghĩ.
Kiểm tra lại các giả thiết trên thực tế, các nguồn.
Kết luận: với những điều sáng tỏ về các thông tin thu được từ khi bắt đầu cuộc điều tra, phần kết luận sẽ cung cap cho bạn những yếu tố chính của tít.
Phóng sự:
Phóng sự là một trong những phương tiện tốt nhất mà bạn có thể đưa các ấn phẩm của bạn vào cơ thể và cuộc sống. Phóng sự là thể loại rất được đánh giá cao vì đó là bằng chứng trực tiếp mang tính nghệ thuật.
Phóng sự là tiếp xúc giữa con người với sự việc. Nhà báo sẽ để lại ấn tượng như một tấm ảnh. Người phóng viên phải luôn tò mò. Đó là tai, mắt, mũi gắn vào cây bút.
Người làm phóng sự ghi lại một cách chính xác các yếu tố tạo nên sự kiện chính. Đồng thời toàn bộ chi tiết một cách phong phú. Phải làm cho người đọc nhìn, nghe, cảm nhận, sờ thấy. Sử dụng cách viết trực tiếp bằng cách tăng giai thoại cụ thể, những hình ảnh, chi tiết, những thành ngữ độc đáo.
● Văn phong hơn bất kỳ thể loại nào khác, đòi hỏi phải có nhịp điệu, có sức sống và giản dị. một bài phóng sự không phải là bài phân tích, bình luận hay một câu chuyện , một hướng dẫn du lịch, một cuộc điều tra.
Phỏng vấn:
Phỏng vấn là một thể loại khó. Không nên lẫn lộn giữa phỏng vấn và “hỏi – đáp” . Để có cuộc phỏng vấn hấp dẫn bạn cần phải có một con át chủ bài, là người được hỏi phải chấp nhận mạo hiểm trả lời những câu hỏi của nhà báo. Nếu có chuẩn bị trước thì còn gì hứng thú.
● Cuộc phỏng vấn luôn là một cuộc đấu tranh. Mỗi người cần phải chứng minh khả năng của mình và tôn trọng đối phương.
● Một cuộc phỏng vấn cần phải giúp người được phỏng vấn nói rõ ý nghĩ của họ, phát triển một tư tưởng. Việc gặp các chuyên gia trò chuyện để lấy tài liêu không phải là cuộc phỏng vấn, đó đơn giản chỉ là việc đặt câu hỏi.
Các loại phỏng vấn:
Phỏng vấn lấy thông tin.
Phỏng vấn để tìm hiểu quan điểm.
Phỏng vấn để phát họa chân dung.
Phỏng vấn nhanh.
Chuẩn bị:
Thu thập tài liệu về chủ đề mà bạn sẽ đề cập.
Hãy chuẩn bị trước các câu hỏi của bạn.
Chỉ đặt từng câu hỏi mội.
Hãy châm chút cho câu hỏi đầu tiên là câu mà, nếu có thể, sẽ nhận được một câu trả lời chính xác. Trừ khi bạn không có thời gian chuẩn bị trước, còn không đừng đặt những câu hỏi mở dạng chung chung.
Hãy tự giới thiệu khi bạn hẹn gặp.
Triển khai công việc:
Mục tiêu đầu tiên là lấy được lòng tin.
Việc sử dụng máy ghi âm là rất cần thiết trừ một số trường hợp không thể.
Hãy luôn bắt đầu bằng việc đề nghị người được phỏng vẩn trả lời những câu hỏi chủ yếu chính xác: Who? What? When? Where? Why? How?
Thường thì người đối thoại sôi nổi vì thích được nói. Họ thích kể với bạn hơn là làm việc đó công khai.
Cách ghi chép:
Ghi chép một cách trung thực và nhanh nhất có thể, cùng lúc ghi chép bạn phải thực hiện ba chức năng: hiểu, tổng hợp, bình luận
Một số bài phát biểu điều có một bản photo, hãy xin một bản và kiểm tra lại xem người phát biểu có nói như trong bài viết hay không, trong trường hợp không đúng bạn có thể hỏi lại tại sao..
Diễn tả:
● Chapô của bài phỏng vấn chỉ ra lý do dẫn đến việc lựa chọn chủ đề và thông tin bài báo muốn nêu lên.
● Không phải tất cả các bài phỏng vấn đều được viết dưới dạng câu hỏi/trả lơi. Một số thể hiện dưới dạng bài báo. Các bài phỏng vấn phải ngắn dưới mười câu hỏi, sáu trang.
Bài phỏng vấn là phương tiện cho một người khác nói những điều mà bạn không thể cho phép mình nói.
Thông cáo báo chí:
Thông cáo báo chí, nói đúng ra thì nó không phải là thể loại báo chí bởi vì đó là bài viết của các cơ quan đối ngoại thông tin cho các nhà báo.
Một vài quy tắc để quan sát khi muốn thu phục sự quan tâm của một nhà báo. Thông tin phải
● Phân biệt giữa tuyên truyền và quảng cáo.
● Pải được định nghĩa một cách rõ ràng và hiểu ngay lập tức.
● Được biên tập bằng những câu đơn giản và trôi chảy.
● Phải đươc thể hiện một cách tiện lợi, thú vị hay ít ra cũng là dễ đọc.
● Thông báo phải được ghi ngày phát đi.
● Thời điểm giử phải được lựa chọn đúng đắn.
● Mục tiêu phải được xác định rõ ràng. Tùy từng loại mà nhà báo thông báo.
Nếu thông báo của bạn không được xuất hiện hãy tự hỏi: nó đã đầy đủ thông tin và rõ ràng chưa? Thông tin có thật sự hay đối với độc giả chưa? Đã gửi cho người có khả năng, cho nhà báo chuyên trong lĩnh vực quan tâm đến chưa? Đã gửi đúng thời điểm chưa?.
Phía sau lưng người chủ (CEO) là đủ thứ phải lo, muốn làm chủ (CEO) hãy đọc nó bạn nhé
“Bạn chưa từng làm CEO, bạn chưa biết được nó vất vả thế nào; bạn chưa từng làm CEO, bạn chưa hiểu được tại sao xã hội lại nhiều CEO muốn tự tử như vậy”.
Khi bạn trở thành ông/bà chủ là cuộc sống của bạn đã thay đổi rồi. Không phải ông/bà chủ nào cũng được như Lý Gia Thành, Jack Ma… Là một ông/bà chủ, bạn lúc nào cũng luôn phải đối mặt với những nguy cơ thất bại. Đối với nhân viên, bạn là người đem cho họ miếng cơm manh áo; đối với cổ đông, bạn là người dẫn dắt doanh nghiệp, và những áp lực đó bạn không còn cách lựa chọn nào khác là ầm thầm chịu đựng nó.
Làm chủ cũng chỉ là một nghề. Không giống với những ngành nghề khác, nghề này không dễ dàng từ chức, cần phải chịu đựng nỗi đau tinh thần như phải bán đi đưa con của mình khi bị phá sản, hoặc phải từ chức khi mà trắng tay, hoặc phải chịu đựng cả cuộc đời vất vả để kiên trì cố gắng.
Làm chủ là nghề vất vả nhất, làm chủ một quầy hàng nhỏ hay làm chủ cả một doanh nghiệp lớn bạn đều là ông/bà chủ, bạn đều phải thức khuya dậy sớm, bận đến quên cả thời gian ăn cơm, quên cả uống nước, quên cả bệnh tật, quên cả tình yêu, không ngừng tính toán và tính toán.
Chỉ cần một năm vất vả là bạn sẽ thấy mình như đang sống trong cuộc đấu tranh sinh tồn giữa sự sống và cái chết, những gì bạn kiếm được thực chất chỉ là hư danh của ông/bà chủ và áp lực của hàng tồn kho không bán đi được.
Làm chủ là một nghề "nghèo" nhất.Đến chủ của một công ty lớn được niêm yết trên thị trường cũng luôn bận rộn với các khoản vay, khoản đầu tư tài chính, bận rộn tìm cách mở rộng thị trường, bận rộn tìm cách khiến công ty ngày càng lớn mạnh, và kết quả của sự bận rộn thường là các quỹ tiền tệ ngày càng eo hẹp.
Lúc đó sẽ thấy hóa ra làm doanh nghiệp không giống như các quầy hàng bán lương thực, không phải quầy càng lớn thì thu nhập càng nhiều, mà trong hoạt động kinh doanh của các doanh nghiệp, người làm chủ luôn phải chạy đôn chạy đáo trong các tình trạng "thiếu kinh phí" khác nhau.

Đầu tư, chiêu thương, cổ phần hóa, sáp nhập, IPO, đằng sau một thuật ngữ kinh doanh luôn nói lên sự thật của việc “thiếu kinh phí” trong hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp.
Trong cuộc sống thực tế, ông/bà chủ thường là những người ít tiền nhất, họ liên tục nợ, tài sản thì không ngừng tăng lên nhưng tiền mặt mà họ sở hữu luôn hạn hẹp.
Làm chủ là một nghề có nhiều rủi ro nhất, nghề này luôn làm việc trong môi trường đầy áp lực và rủi ro cao, đòi hỏi người làm nó luôn phải tập trung tâm lực và trí lực cao nhất để giải quyết tất cả các vấn đề, một khi chỉ lỡ tay một chút hay sa sút một chút sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều, sẽ bị rất nhiều người soi mói và chỉ trỏ.
Mọi người dường như rất vui mừng khi thấy một ông/bà chủ nào đó bị sa cơ. Trong sự mâu thuẫn giữa ý thức của một quần thể xã hội, nhiều người một mặt trì triết những ông/bà chủ vì tiền mà bất nhân, một mặt thì tìm mọi cách chen lên con đường mà họ cho là đáng ghét đó, để rồi gắn cho mình cái mác ông/bà chủ mà mọi người khinh ghét.
Kỳ thực, lựa chọn làm chủ bạn không nhất thiết phải có tài sản. Và nếu như bạn lựa chọn khởi nghiệp là làm ông/bà chủ, bạn sẽ phải chấp nhận sẵn sàng đối mặt với những vất vả và trách nhiệm, và nếu bạn đã lựa chọn nó rồi thì hãy dũng cảm để gánh vác nó.
Hằng Phương


